TÂM SỰ CỦA MỘT CÔ GIÁO VỀ NGÀY 20/11

Ngày đăng: 10:50 AM 27/10/2020 - Lượt xem: 382

Đã bao lâu rồi bạn không về trường cũ thăm lại thầy cô? Bạn nghĩ các thầy cô mong chờ gì khi thấy những trò cũ quay về? Cùng tìm hiểu câu trả lời qua những lời tâm sự gan ruột của một cô giáo sau đây:

“Nhiều người mượn cớ dòng đời xô đẩy, công việc bận rộn cuốn người ta đi mãi và luôn lỡ hẹn lời hứa về thăm thầy cũ, trường xưa. Xin hãy một lần ghé về chốn cũ, gặp lại người thầy một thời ta tôn kính. Chỉ chừng ấy thôi đã đủ sưởi ấm trái tim người thầy vốn nhạy cảm và nhiều ưu tư!

Hoặc một số người thể hiện lòng tri ân nhà giáo theo kiểu "mùa vụ". Giáo viên đang trực tiếp dạy, ta một mực tôn kính, nườm nượp lời chúc tụng, hỏi han. Rồi sang năm học mới, bỗng biến thành "thầy giáo cũ", "cô giáo cũ" và lòng biết ơn cũng chìm luôn vào quá khứ.

Đáng buồn thay những con người chạy theo vật chất, vụ lợi. Họ sẽ chẳng bao giờ cảm nhận và tận hưởng được sự ngọt ngào của tình thầy nghĩa trò.

Niềm vui và hạnh phúc của người giáo viên đơn giản lắm.

Đó là lúc trò đạt thành tích sau những nỗ lực không mệt mỏi trong một cuộc thi căng thẳng.

Đó là lúc một cô cậu học sinh nào đó bỗng chăm chỉ học hay từ bỏ một thói quen xấu.

Đó là lúc một tiếng gọi ngạc nhiên, reo vui "Cô ơi" vang lên giữa dòng người tấp nập.

Đó là lúc bắt gặp lại giọng nói thân quen của một cô bé học sinh xa lắc xa lơ qua điện thoại hỏi "Cô còn nhớ em không cô?"…

Mỗi năm một "chuyến đò" đưa trò sang bến, hàng trăm nghìn học sinh đã đến rồi đi. Con chim non bé bỏng bước vào trường cuối cùng cũng sẽ là cánh chim lớn tung bay giữa đất trời. Bao nhiêu người còn nhớ về thầy cô giáo cũ một thời yêu thương, dìu dắt?

Lễ Hiến Chương Nhà giáo sắp đến sẽ luôn rộn ràng với sắc hoa lung linh trên mọi con phố, với lời ca tiếng hát tôn vinh bao người miệt mài đi gieo hạt giống tâm hồn dần khép lại. Lòng tôi luôn mãi miên man những xúc cảm ngọt ngào trước tấm lòng của học trò nhiều thế hệ.

Ngày hội tri ân của chúng tôi năm ngoái ướt tràn những cơn mưa không dứt. Con lũ cuối mùa khiến mưa nặng hạt và và mọi nẻo đường lênh láng nước. Hì hục đội mưa đến trường, bì bõm lội mưa dự lễ, khuôn mặt ai cũng rạng ngời và đầy tự hào vì mình là nhà giáo.

Vậy mà học sinh đến sớm hơn cả thầy cô, đón cô thầy từ ngoài cổng, lóp ngóp trong áo mưa và miệng vẫn cười thật tươi. Những món quà được gói ghém trong lớp giấy hoa dính nước ướp nhẹp. Cành hồng bị mưa tạt rách cánh đến tội nghiệp.

Có hề gì đâu! Dẫu chúng không còn tinh khôi, bóng loáng như thuở ban đầu thì đối với thầy cô, đó vẫn là món quà quý nhất. Quà từ tấm lòng của mỗi cô cậu học trò sao đong đếm hết giá trị, ý nghĩa chứ!

Mong sao ngày kỷ niệm nhà giáo năm nào, chúng tôi cũng được những tình cảm ấm áp, xum vầy như vậy. Đôi khi đơn giản lắm, chỉ là một buổi gặp mặt ôn lại kỷ niệm cùng các trò cũ, những cái nắm tay, ôm hôn nồng ấm, nụ cười yêu thương, cùng ghé sát vai nhau chụp lại những tấm hình lưu giữ từng khoảnh khắc... Chỉ vậy thôi là cũng ấm lòng, hạnh phúc lắm rồi!”

Trong mỗi chúng ta, ai cũng đã từng có một thời thơ ngây vụng dại và những kỷ niệm đẹp về thầy cô của mình. Nhân ngày 20-11, bạn muốn dành tặng những món quà và những lời nhắn gửi, yêu thương như thế nào đến với những người thầy, người cô trong cuộc đời bạn? Hãy chia sẻ những mong muốn, tình cảm, câu chuyện của mình để cùng áo dài Đỗ Trịnh Hoài Nam có những hoạt động tôn vinh ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 tới thật trang trọng và ý nghĩa!

 

Nguồn: Sưu tầm

------------------------
DO TRINH HOAI NAM – Vẻ đẹp của bạn! Sứ mạng của tôi!
● Hotline: 0969 651 339
● Địa chỉ: Số 41 ngõ 205 Xuân Đỉnh, Bắc Từ Liêm, Hà Nội
● Youtube: https://www.youtube.com/ĐỖTRỊNHHOÀINAM
● Fanpage: https://www.facebook.com/NTKaodaivietnam/

đăng ký nhận bản tin định kỳ

Kết nối với chúng tôi:

Facebook